Chinh phục bằng dịch vụ - Phục vụ bằng trái tim

Translate

Tour Phổ Biến

Hồ Than Thở

Tên hồ đã có trên 200 năm qua, kể từ khi người Việt đặt chân lên miền sơn cước này. Thuở ban sơ, Hồ Than Thở (HTT) chỉ là một hồ nhỏ. Khi người Pháp đến đây phát triển thành phố ĐL, họ cho xây đập chặn nước tạo thành hồ tích nước và đặt tên là Lac des Soupirs. Sau Sắc lệnh số 143/NV ngày 22 – 10 – 1956, hồ này được trở lại tên củ là: Than Thở. Ngoài ra, hồ còn có tên gọi Sương Mai, do buổi sáng sương phủ kín mặt hồ tạo nên cảnh thơ mộng đầy huyền ảo. Nhưng người dân ĐL và du khách vẫn quen gọi là HTT gắn liền với bao truyền thuyết bi ai.
HTT nằm trên ngọn đồi cao, giữa rừng thông vát ngát cách trung tâm TP.ĐL khoảng 6km. Cảnh vật nơi đây im vắng, mặt hồ phẳng lặng, tiếng gió reo vi vu qua răng thông như nức nở khóc thương cho những cuộc tình tan vỡ, và những câu chuyện của họ đã kết thành truyền thuyết còn lưu lại cho đến ngày nay.
Có truyền thuyết kể rằng:’Bên hồ nước xanh biếc giữa núi rừng Lang Bian, chiều chiều có đôi tình yêu Hoàng Tùng và Mai Nương hẹn hò kết mộng, chờ ngày nên duyên. Họ là người Việt ở miền đồng bằng theo cha mẹ lên đây lập nghiệp và gặp nhau quyến luyến như trầu với cau giữa miền sơn quốc này.
Năm 1879, vua Quang Trung từ Huế kéo quân ra Bắc đánh đuổi quân xâm lược Mãn Thanh. Dịp này, nhiều nghĩa sĩ kháp nơi từ đồng bằng đến miền sơn cước, từ trấn Gia Định đến đất Thuận Hoá đều tòng quân tham gia đánh giặc, bảo vệ bờ cõi đất nước. Nơi vùng rừng núi Lang bian của sơn quốc này chàng Hoàng Tùng cũng chia tay nàng Mai Nương để đâu quân theo tiếng gọi của núi sông.
Nơi quê nhà, nàng Mai Nương ngày đêm trông ngóng bóng dáng người yêu trở về. Người không về nhưng tin buồn lại đến : Hoàng Tùng đã hy sinh nơi chiến trường. Lòng đau đớn đến tuyệt vọng, nàng đã trầm mình trong lòng nước xanh, quyết chết theo chàng để giữ vẹn tình chung. Xác nàng được chôn cất quanh hồ.
Mấy tháng sáu, Hoàng Tùng thắng trận trở về . Cảnh củ còn đây nhưng người yêu đã mất, chàng đau khổ đến tận cùng nên gieo mình xuống hồ nước chết theo nàng Mai Nương để minh chứng cho lòng chung thuỷ sắt son’
Cách HTT một con đường là đồi hồng là nơi yên nghỉ của nhiều người, cũng là nơi ghi dấu một thiên tình sử bi thương:’Tâm gốc người Vĩnh Long, là học viên của trường Võ bị Đà Lạt đem lòng yêu thương cô giáo Lê Thị Thào người Đà Lạt. Mỗi ngày từ bãi tập trở về, Tâm thường ghé vào ngôi nhà cạnh HTT và đặt một lá thư tỏ tình dưới mái tranh.
Buổi chiều đi dạy về, Thào mở thư của chàng ra xem và đặt thư hồi âm của nàng vào chỗ cũ. Nàng nhận lời chàng, hai người yêu nhau tha thiết. Bên bờ HTT, hò hẹn ngày kết duyên cau trầu.
Gia đình Tâm biết được chuyện tình con trẻ đành ngăn cấm. Tâm ra lính, nàng ở lại quê nhà chờ ngày Tâm trở về nên duyên. Vào một ngày kia, nàng nhân được tin báo chàng đã tử trận. Quá đau lòng cho duyên phận mình. Thảo ra bờ hồ nơi hai người vẫn thường hò hẹn khóc thương cho mối tình đầu đã sớm chia ly, rồi nàng gieo mình xuống hồ nước để giữ trọn tiết trinh với người mình yêu.
Cuộc đời lắm mưu toan với kịch bản do con người dàn dựng. Tâm từ chiến trường trở về đi tìm người yêu và nhận được hung tin: nàng vì mình mà chết. Không còn gì đau đớn bằng, Tâm vội trở lại đơn vị. Sau đó, chàng cũng đã hy sinh trong một trận chiến khốc liệt. Biết tâm nguyện chung thuỷ của chàng với người yêu, người ta đem xác chàng chôn cạnh mộ nàng như lời xưa hẹn ước. Ít lâu sau, gia đình Tâm cải táng mộ chàng về quê cũ, bỏ lại mộ nàng đơn côi dưới rặng thông oán thoan mỗi khi chiều về’. Hiện nay, du khách đến tham quan HTT thường tìm đến viếng mộ cô Thảo, gởi chút hương hoa cho người con gái bạc mệnh như một sự chia sẻ chân thành cho mối tình tan thương ấy.
Từ đó, mỗi buổi hoàng hôn ngàn thông reo vi vu như khúc nguyện cầu gởi người đã khuất, như lời thở than thương cho mối tình hợp tan, như lời tán dương cho những người con vì nước trọn tình.
‘Hồn thiêng em hãy đợi chờ
Mặt hồ Than Thở bây giờ là đây’
Hiện nay, cạnh phần mộ của cô giáo Lê Thị Thảo có ngôi miếu nhỏ đặt bài vị thờ và tấm bia mộ ghi ngày mất của cô Thảo: 15 – 3 – 1956. Bên trong ngôi miếu có khắc bài thơ như lời điều văn thương tiếc nàng:
‘Nước biếc non xanh dù biến đổi,
Mối tình chung thuỷ Thảo trong Tâm
Chiều chưa xuống mà nắng vàng đã vội tắt,
Đêm chưa về cỏ đã đẫm sương.
Cả núi rừng ngấn lệ tiếc thương,
Cho mối tình ngang trái của
Đôi uyên ương không thành’

Tour Đà Lạt

Du Lịch Đà Lạt